Biến, hằng và các kiểu dữ liệu cơ bản trong Ngôn ngữ lập trình C– Bài 3

Biến, hằng và các kiểu dữ liệu cơ bản trong Ngôn ngữ lập trình C– Bài 3
access_time 10/1/2019 12:00:00 AM
person Nguyễn Mạnh Hùng

1. Khái niệm biến

Biến là vùng bộ nhớ được cấp phát dùng để lưu trữ giá trị cho một kiểu dữ liệu nào đó tại một thời điểm nhất định và nó được truy xuất thông qua một tên đã được khai báo cho biến đó, một biến trong ngôn ngữ lập trình C trước khi được sử dụng nó phải được khai báo ở đầu mỗi khối lệnh.
Vng b nh lu tr bin
Hình số 1: Vùng bộ nhớ lưu trữ biến
V d khai bo bin
Hình số 2 : Ví dụ khai báo biến

2. Đặc trưng của biến

Vị trí khai báo của biến : Là đặc trưng quan trọng nhất của biến, nó sẽ xác định phạm vi sử dụng và thời gian tồn tại của biến trong chương trình. Trong lập trình C người ta phân biệt 2 loại biến dựa trên vị trí khai báo đó là Biến toàn cục và Biến cục bộ.

3. Loại biến

Mỗi biến sau khi khai báo còn được đặc trưng bởi các từ khóa đi kèm phía trước như static, auto, extern, register, const,..
Từ khóa auto dùng để chỉ rõ tính cục bộ của biến được khai báo bên trong hàm, vì các bến này đương nhiên là biến cục bộ nên từ khóa này trong lập trình C ít sử dụng.
Từ khóa extern được sử dụng khi chương trình viết trên nhiều file, từ khóa register được sử dụng để xác định một biến cục bộ có thể được lưu trữ trong các thanh ghi SI, DI…do vậy biến sử dụng register thường để tăng tốc độ truy vấn thông tin gắn với vòng lặp.
Từ khóa static khi được sử dụng với biến toàn cục thì biến đó được gọi là biến tĩnh toàn cục, khi nó được sử dụng với biến cục bộ thì nó là biến tĩnh cục bộ, cả biến tĩnh toàn cục và cục bộ đều tồn tại (giá trị lưu trữ không bị mất đi) trong suốt quá trình chương trình chạy.

4. Phép gán

Bảng dưới đây mô tả các kiểu dữ liệu cơ bản trong lập trình C.\
Để thiết lập giá trị của một biến, người ta thiết lập giá trị cho biến đó thông qua phép gán giá trị của biến.
Ví dụ :
height = 8; 
length = 10;
width = 12;
Trước khi thiết lập giá trị cho biến thì biến đó cần phải được khai báo.
Ví dụ :
int height = 8; hoặc
int height;
height = 8;
Ngoài ra một biến có thể được gán giá trị bằng một biểu thức. Ví dụ :
int volume = height * length* width;

5. Tự thiết lập giá trị cho biến

Nếu một biến chỉ được khai báo mà chưa thiết lập giá trị ban đầu cho biến đó thì biến đó có thể tự thiết lập giá trị ban đầu cho chính nó hoặc không tự thiết lập (Vấn đề tự thiết lập giá trị ban đầu hay không phụ thuộc vào kiểu giá trị của biến). Đây là vấn đề của trình biên dịch ngôn ngữ lập trình C/C++.

Một số trình biên dịch  không tự động khởi tạo hầu hết các biến thành một giá trị nhất định (chẳng hạn như 0)
Do đó, khi một biến được gán một vị trí bộ nhớ bởi trình biên dịch, giá trị mặc định của biến đó là bất cứ giá trị (rác) nào xảy ra ở vị trí bộ nhớ đó!

6. Các kiểu dữ liệu cơ bản


Bảng dưới đây mô tả các kiểu dữ liệu cơ bản trong lập trình C.
Cc kiu d liu c bn
Hình số 3 : Các kiểu dữ liệu cơ bản

7. Hằng

Hằng là các đại lượng mà giá trị của nó không thay đổi trong quá trình thực hiện chương trình. Trong lập trình ngôn ngữ C có các loại hằng như sau : Hng c bit

8. Tên hằng và biến hằng

Biến hằng là một loại biến mà giá trị của nó không thể thay đổi trong quá trình chương trình chạy, còn tên hằng là một loại hằng được định nghĩa bởi chỉ thị #define. Lưu ý Tên hằng thông thường được khai báo bằng chữ Hoa.

Ví dụ :

Hình số 4 : Mô tả các sử dụng tên hằng

vertical_align_top
share
Chat...